Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Chiếc bình phù thủy




CanhCo

17-05-2015

Có rất nhiều người ghét cá nhân ông Phùng Quang Thanh, Đại tướng, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam. Ghét khi thấy ông ngày càng rơi sâu vào vòng tay Trung Quốc. Ông Phùng tỏ ra không muốn che dấu lòng trung thành của mình đối với phương Bắc và lòng trung thành ấy cứ có dịp là khoe ra như sợ để trong lòng sẽ bị ức chế mà sinh bệnh.

Nhưng tôi lại cố lắng lòng để tìm ra một hướng khác, khả dĩ có thể biện minh cho những cáo buộc mà dư luận luôn ném vào ông với những lời lẽ nặng nề nhất. Dù gì thì ông cũng là một Bộ trưởng Quốc phòng, nơi từng đào tạo, chỉ huy, và chiến đấu với cả ba lực lượng hùng hậu của thế giới: hết Tây tới Mỹ và cả Tàu nữa.


Tôi cố hình dung cho bằng được hình ảnh tiều tụy của ông sau mỗi lần nhận trách nhiệm của Bộ chính trị, Ban chấp hành trung ương, gặp và trao đổi, ký kết gì đấy với Trung Quốc. Ông suy sụp, hay ít ra ông sẽ tìm cách nói những lời chung chung như phụ tá của ông là tướng Nguyễn Chí Vịnh, người cũng song hành từng bước gặp Tàu với ông nhưng lời lẽ tuyên bố khác xa ông. Ông Vịnh khôn khéo đến quỷ quyệt, không ai có thể bắt nọn và nhất là bẻ câu chữ của ông ta vào con đường mà Bắc Kinh vẽ ra.

Ông có vẻ vô tư hơn ông Vịnh nên mọi tuyên bố của ông gặp ngay phản ứng, mà phản ứng lớn chứ không nhỏ từ dư luận. Vấp mồm hay chủ đích đều dại dột. Tôi nghĩ ông dại dột chứ không đến nỗi nào phản quốc một cách lộ liễu đến như thế.

Tại hội nghị của Chính phủ với địa phương triển khai Nghị quyết, ngày 29 tháng 12 năm 2014 trong tư cách là Bộ trưởng Quốc phòng ông đã tâm tình rằng: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc”.

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

Sự vụ Nguyễn Chí Tuyến và lối ám sát hậu cộng sản


VietTuSaiGon

13-05-2015

Thời đảng Cộng sản mới thành lập, để triệt tiêu các đảng phái đối lập, trong đó đứng đầu là Việt Nam Quốc Dân Đảng, nhà nước Cộng sản thời bấy giờ đã tổ chức một đội ám sát và một ban chỉ huy chuyên nghiên cứu những chiến thuật ám sát ngọt nhất. Chủ soái của đội nghiên cứu này là Hồ Chí Minh, trực tiếp chỉ huy là Võ Nguyên Giáp và một số tay chân.

Trong đó, những nghệ sĩ như Văn Cao, Trần Hoàn cũng tham gia vào đội quân này và đương nhiên họ là những thành viên được nuôi dạy, rèn luyện kĩ năng ám sát lẻ tốt nhất. Riêng ám sát tập thể thì chiến thuật của họ cao hơn nhiều.


Vụ Ôn Như Hầu, Hà Nội và Cầu Chiêm Sơn, Quảng Nam là hai vụ ám sát tập thể có chiến thuật, có thủ đoạn và đã tính toán rất kĩ. Sau hai vụ này, Quốc Dân Đảng rơi vào cảnh điêu đứng và các chí sĩ bị vu oan để cuối cùng phải lên đoạn đầu đài.

Nhưng ám sát lẻ thì có tính cuồng phát hơn nhiều, do đào tạo, nhồi sọ hết sức kĩ nên các đội viên đội ám sát luôn quên mình vì đảng, ngay cả một nghệ sĩ yếu đuối như Văn Cao, khi có lệnh, ông lặng lẽ nhét súng vào đai quần, điềm tĩnh đạp xe đến nhà chủ tiệm vàng bị cho là tư sản mại bản và tuyên bố bản án tử hình, sau đó chĩa sung vào mang tai ông ta, nổ đoàng một phát. Mọi sự diễn ra giống như phim hành động, đầy chất găng – tơ nhưng cũng rất máu lửa.

Điều này cho thấy cú bóp cò của Văn Cao là cú bóp cò của một trí thức có lý tưởng, sẵn sàng xả thân cho lý tưởng của ông ta. Ông đã được nhồi sọ hết sức kĩ để có thứ lý tưởng lạnh lùng như vậy. Và khi kết liễu cuộc đời của “con mồi chế độ”, ông minh bạch, có cáo trạng, nói rõ nguyên nhân, lý do giết người của ông. Điều này khiến cho các nhà sử học dễ dàng lấy tư liệu và phản ánh sự kiện Văn Cao giết người.

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Thói tự sướng của làng Vũ Dại



Lê Diễn Đức

11-05-2015

Nghèo, lạc hậu, thường gắn với thói tự ti, mặc cảm, nhưng nếu có chút tiền thì vênh vao, tự mãn, kiêu căng và thích tự sướng. Có thể nói đức tinh này là đặc thù văn hóa Chí Phèo của làng Vũ Đại, hoặc văn hóa của mấy anh trọc phú.

Theo Ngân Hàng Thế Giới (WB), GDP bình quân đầu người năm 2013 của Việt Nam là 1.910 USD/người. Đây là mức thấp của thu nhập trung bình và hiện tại Việt Nam đang mắc vào cái bẫy “thu nhập trung bình” này, có nghĩa là sẽ giậm chân tại chỗ. Nền kinh tế Việt Nam ngày càng kém hiệu quả và mang tính gia công và xuất khẩu nguyên liệu thô.

Vào năm 2015 Việt Nam phải dành 25% tiền thu về cho ngân sách để trả nợ, 72% trả lương nuôi bộ máy kép cồng kềnh vừa của nhà nước, vừa của đảng cộng sản, chỉ còn có 3% đầu tư phát triển. Số tiền thu về cho ngân sách 1 đồng chi đến 1.5 đồng, vẫn phải vay nước ngoài các khoản mới để trả các khoản nợ cũ đáo hạn. Nhà nước tăng cường phát hành trái phiếu quốc tế (cũng là một dạng vay tiền), tăng giá xăng dầu, và đang với tay tới khoản dự trữ ngoại tệ ít ỏi khoảng 40 tỷ đô la.

Tiến Sĩ Alan Phan đã nhận định rằng, “Việt Nam đang rơi vào ‘bẫy thu nhập bình quân.’ Chúng ta sẽ chỉ còn tồn tại, kéo dài sự sống, chớ không còn đủ nguồn lực để phát triển, vì tất cả công sức của cả nền kinh tế đều dành cho trả nợ, và tình trạng này sẽ kéo dài không dưới ba thập kỷ. Người dân Việt phải ‘tận tụy’ hàng nhiều thập kỷ để đóng góp thêm cho khối tài sản khổng lồ của những tay tỷ phú ‘tư bản’ nào đó đang chơi golf hay đang phơi nắng trên những chiếc du thuyền lộng lẫy ở đâu đó.”

Thế nhưng Thủ Tướng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng rất tự hào rằng, suốt 20 năm qua Việt Nam đạt mức tăng trưởng 5,7%, và đứng thứ hai thế giới (sau Trung Quốc), theo đánh giá của World Bank.

Nhân dự án sân bay Long Thành -Nhớ lại và phân tích một số chuyện cũ


 Nguyễn Đình Cống

11-05-2015

CHUYỆN MỚI – Dự án sân bay Long thành đã một lần đưa ra Quốc hội thảo luận, chưa thông qua. Vừa rồi hội nghị TW Đảng lần 11 (tháng 5- 2015) có nêu ra, chuẩn bị trình Bộ Chính trị xem xét và sẽ đưa ra Quốc hội biểu quyết. Trong lúc Bộ Giao thông đã đầu tư nhiều công sức thuyết minh dự án thì một số nhà khoa học làm phản biện vạch ra nhiều sai lầm, nhiều tác hại và kiến nghị chưa nên làm. Tôi không phải chuyên gia trong lĩnh vực sân bay nên không dám lạm bàn những vấn đề liên quan đến kỹ thuật và kinh tế, chỉ xin liên hệ một vài chuyện cũ về mặt xã hội.

CHUYỆN CŨ 1: Sân bay Tân Sơn Nhất

Sân bay Long Thành cách Tân Sơn Nhất 40 km. Lý do được nêu ra của dự án là sân bay Tân Sơn Nhất với diện tích trên 800 ha đã trở nên quá chật hẹp mà không thể mở rộng, vì đất dự trữ chỉ còn khoảng 38 ha. Khi Pháp làm sân bay năm 1930 thì diện tích quy hoạch là trên 1500ha, trong đó gần 1000 ha là đất dự trữ. Trước năm 1975 sân bay đã được mở rộng vài lần và diện tích đất trống cũng còn nhiều trăm ha. Thế số đất ấy mọc cánh bay đi đâu mà nay chỉ còn chút xíu. Thì ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 sân bay do quân đội quản lý, đất chung quanh sân bay đã được Quân đội lấy gần 200 ha làm sân gôn và vài trăm ha khác được chia lô, cấp cho các sĩ quan làm nhà. Việc làm ấy không biết có được sự đồng ý của Bộ Chính trị và Chính phủ, có thông qua Quốc hội hay không. Việc này mang lại lợi ích to lớn cho một số cán bộ quân đội và làm thiệt hại nặng nề cho dân tộc, cho đất nước. Hiện nay người ta hay nói đến “nhóm lợi ich”, phải chăng đây cũng là thuộc loại “lợi ích nhóm”. Thanh tra Đảng, Nhà nước và Quốc hội có ai biết và quan tâm đến việc này không, có biện pháp gì xử phạt những kẻ chỉ vì lợi ích cục bộ nhóm mà làm thiệt hại cho đất nước, có biện pháp gì để ngăn ngừa những việc làm tương tự hay không. Có nhiều ý kiến cho rằng nếu lấy lại được sân gôn và một phần đất đã bị quân đội chiếm dụng thì Tân Sơn Nhất có thể mở rộng đủ đáp ứng nhu cầu trong vài chục năm tới mà chưa cần làm sân bay Long thành tốn trên 13 tỷ USD.

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

Đếm chữ các lãnh đạo nói gì trong ngày 30/4




GS Nguyễn Văn Tuấn

30-04-2015

Hôm nay, tôi thấy có 2 người có bài nói về ngày 30/4: bài diễn văn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (1) và bài viết (do kí giả ghi lại) của tướng Lê Đức Anh (2). Sẵn dịp, tôi so sánh với bài diễn văn của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết 5 năm trước (cũng vào ngày này, 30/4) (3). Cũng như nhiều người khác, tôi không có thì giờ và cũng không có hứng đọc mấy bài loại này; thay vào đó, tôi đọc theo kiểu … đếm chữ. Đôi khi, tần số chữ cũng nói lên đôi chút về suy nghĩ của người nói.

Điều rất thú vị là năm nay cả 2 bài có cái tựa đề chẳng dính dáng gì đến nội dung. Tiêu biểu nhất là bài của Thủ tướng 3D có tựa đề là “Vượt lên khác biệt, chân thành hòa hợp dân tộc”, nhưng trong nội dung bài nói chỉ có đề cập đến chữ “hoà hợp” 1 lần duy nhất, và cũng chẳng dính dáng gì đến hoà giải – hoà hợp dân tộc mà người ta đang bàn hiện nay. Điều này tôi đoán là nhà báo thêm vào cho nó có màu … tuyên truyền. Nhưng rất tiếc đó là một kiểu tuyên truyền theo kiểu “treo đầu dê bán thịt chó”.

Mấy năm gần đây, các vị lãnh đạo có vẻ tiến bộ hơn so với những năm trong thập niên 1980. Thời đó, mỗi bài diễn văn của các vị như Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng cũng như trong thế giới XHCN dài lê thê. Dài đến cả mấy tiếng đồng hồ. Tôi phải khâm phục họ có thể đứng một chỗ 4-5 giờ đồng hồ, chúi mặt vào giấy đọc, chẳng cần nhìn khán giả. Ấy thế mà lâu lâu khán giả lại vỗ tay rào rào. Khỏi nói, các câu chữ thì quá quen thuộc. Tôi nghĩ ngày nay, nhóm khoa học ở Đại học MIT có thể thiết kế một chương trình máy tính viết những bài diễn văn như thế. Mấy năm nay thì khá hơn nhiều, vì các vị lãnh đạo giảm thời lượng và câu chữ trong các bài nói chuyện. Nhưng chỉ khá hơn so với trước đây thôi, chứ so với nước ngoài thì họ vẫn nói dài lê thê. Năm nay, bài của Thủ tướng 3D có 3546 chữ, ngắn hơn só với bài của bác Minh Triết (4077 chữ). Bài của tướng LĐA thì dài hơn bài của TT 3D đến 22% (có 4338 chữ).

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

Những giá trị sống trong một tấm ảnh và hòa hợp hòa giải dân tộc





Trần Quí Cao

30-04-2015

Xin mời độc giả cùng xem lại tấm ảnh nổi tiếng năm châu bốn biển: tấm ảnh chiếc xe tăng húc đổ cánh cổng dinh Độc Lập, tấm ảnh đã trở thành niềm hãnh diện của đảng Cộng Sản Việt Nam, thành biểu trưng cho chiến thắng chung cuộc của quân miền Bắc tiến vào hang ổ cuối cùng của chế độ miền Nam. Đối với một số khá đông người miền Nam, tấm ảnh là biểu trưng của sự chấm dứt cuộc chiến, một cuộc chiến mà họ không hề muốn kéo dài bởi vì người nào ngã xuống cũng chung dòng máu đỏ da vàng, cùng là con chung của một mẹ Việt Nam.

Buổi sáng ngày 30/4/1975 đó, một anh thanh niên của chế độ miền Nam, trong khi tìm người thân giữa Sài Gòn náo loạn, bị kẹt lại trên đường Công Lý, gần góc đường Hồng Thập Tự, tình cờ thấy những chiếc xe tăng của miền Bắc tiến về dinh Độc Lập.

Lúc đó, trên thực tế, chế độ miền Nam đã đầu hàng. Tổng thống miền Nam đã ra lệnh quân đội miền Nam không chống cự. Sài Gòn trơ trọi giữa 5 cánh quân tiến công đã áp sát. Cổng dinh Độc Lập đã mở sẵn chờ những người anh em miền Bắc vào để bàn giao chính quyền. Chiếc xe tăng hùng dũng của đội quân chiến thắng đang thẳng tiến. Bỗng nó dừng lại. Anh thanh niên ngạc nhiên, chăm chú quan sát.

Từ trên xe tăng, một chiến sĩ nhảy xuống. Hai cánh cổng được từ từ khép lại. Chiếc xe tăng lùi ra xa, rồi lao tới húc đổ chiếc cổng sắt.

Chiến thắng 30 tháng 4 ai vui ai buồn?




 Nguyễn Đình Ấm


Hôm nay ngày 30/4 bằng bao tiền, của nhân dân, nhà cầm quyền từ trung ương, địa phương tổ chức linh đình chiến thắng.TV, đài phát thanh, đài phường, loa xóm… ra rả toàn một nội dung tôn vinh chiến thắng, những bài hát ca ngợi đảng CS… làm những người biết chút sự thật cảm thấy đớn đau, ghê sợ. Từ bao năm nay họ vẫn một giọng như thế dù cho thời thế, vận nước, sự hiểu biết của nhân dân đã đổi thay… Với tôi, ngày 30/4 là chiến thắng vĩ đại của đảng CSVN, TQ, Liên Xô, nhưng là thất bại cay đắng của dân tộc VN.