Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

Những giá trị sống trong một tấm ảnh và hòa hợp hòa giải dân tộc





Trần Quí Cao

30-04-2015

Xin mời độc giả cùng xem lại tấm ảnh nổi tiếng năm châu bốn biển: tấm ảnh chiếc xe tăng húc đổ cánh cổng dinh Độc Lập, tấm ảnh đã trở thành niềm hãnh diện của đảng Cộng Sản Việt Nam, thành biểu trưng cho chiến thắng chung cuộc của quân miền Bắc tiến vào hang ổ cuối cùng của chế độ miền Nam. Đối với một số khá đông người miền Nam, tấm ảnh là biểu trưng của sự chấm dứt cuộc chiến, một cuộc chiến mà họ không hề muốn kéo dài bởi vì người nào ngã xuống cũng chung dòng máu đỏ da vàng, cùng là con chung của một mẹ Việt Nam.

Buổi sáng ngày 30/4/1975 đó, một anh thanh niên của chế độ miền Nam, trong khi tìm người thân giữa Sài Gòn náo loạn, bị kẹt lại trên đường Công Lý, gần góc đường Hồng Thập Tự, tình cờ thấy những chiếc xe tăng của miền Bắc tiến về dinh Độc Lập.

Lúc đó, trên thực tế, chế độ miền Nam đã đầu hàng. Tổng thống miền Nam đã ra lệnh quân đội miền Nam không chống cự. Sài Gòn trơ trọi giữa 5 cánh quân tiến công đã áp sát. Cổng dinh Độc Lập đã mở sẵn chờ những người anh em miền Bắc vào để bàn giao chính quyền. Chiếc xe tăng hùng dũng của đội quân chiến thắng đang thẳng tiến. Bỗng nó dừng lại. Anh thanh niên ngạc nhiên, chăm chú quan sát.

Từ trên xe tăng, một chiến sĩ nhảy xuống. Hai cánh cổng được từ từ khép lại. Chiếc xe tăng lùi ra xa, rồi lao tới húc đổ chiếc cổng sắt.

Chiến thắng 30 tháng 4 ai vui ai buồn?




 Nguyễn Đình Ấm


Hôm nay ngày 30/4 bằng bao tiền, của nhân dân, nhà cầm quyền từ trung ương, địa phương tổ chức linh đình chiến thắng.TV, đài phát thanh, đài phường, loa xóm… ra rả toàn một nội dung tôn vinh chiến thắng, những bài hát ca ngợi đảng CS… làm những người biết chút sự thật cảm thấy đớn đau, ghê sợ. Từ bao năm nay họ vẫn một giọng như thế dù cho thời thế, vận nước, sự hiểu biết của nhân dân đã đổi thay… Với tôi, ngày 30/4 là chiến thắng vĩ đại của đảng CSVN, TQ, Liên Xô, nhưng là thất bại cay đắng của dân tộc VN.

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

Việt Nam không có cách ứng phó hữu hiệu ở Biển Đông


Trương Nhân Tuấn

17-04-2015

Quan chức Mỹ vừa lên tiếng phê bình : Việt Nam chưa có cách ứng phó hữu hiệu ở Biển Đông.

TQ chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa của VN năm 1974, tính đến nay là 41 năm. TQ chiếm 7 bãi đá thuộc Trường Sa của VN năm 1988, đến nay là 27 năm. Còn đường chữ U (chín, mười, hay mười một gạch… chi đó) của TQ, có nơi chỉ cách bờ biển VN khoảng 50km, dành 80% Biển Đông, đã công bố ít nhứt là hơn ½ thế kỷ. Với bấy nhiêu thời gian đó mà VN vẫn không xây dựng nổi một đối sách bảo vệ vùng biển của mình. Lời phê bình của viên chức người Mỹ tố cáo lãnh đạo VN có vấn đề.

Trước hết là tầm nhìn. Lãnh đạo VN trước nay xuất thân từ nông dân, phu đồn điền… đa phần là thất học. Kinh tế mấy mươi năm sau chiến tranh vẫn còn loay hoay với việc nuôi con gì, trồng cây gì. Làm lãnh đạo như vậy là tầm nhìn không xa hơn thửa ruộng. Bây giờ làm kinh tế thị trường. Toàn bộ nhân sự lãnh đạo, theo lời tố cáo của chính họ, tất cả đều hủ bại. Chính họ thú nhận mình là những con sâu.

Thử xem trường hợp người đứng đầu quốc phòng. Ông này có lẽ rành chuyện sân golf hơn chuyện binh thư, nhanh nhẹn trong việc thăng tướng cho sĩ quan hơn chuyện điều binh. Những cuộc diễn binh nhân dịp ăn mừng ngày 30-4, những cuộc thao diễn của không quân, hải quân… cho thấy sự thiếu chuyên nghiệp (và bệ rạc) của quân đội. Khí tài vẫn là những thứ cũ xì của Nga từ thời chiến tranh lạnh. Vụ hai chiếc SU 22 bị rớt ở đảo Phú Quí hôm qua cho phép ta kết luận như vậy. Hải quân, cảnh sát biển cũng tệ hại không kém. Gặp lúc hữu sự ta mới thấy tình trạng thiếu thốn của quân đội VN. Vụ giàn khoan 981 vào tháng 5-2014 cho ta thấy ngôi nhà Việt Nam đã rách nát. Để chống lại với đoàn tàu hải giám của TQ, VN phải hô hào ngư dân làm « cảm tử quân », dùng những chiếc tàu gỗ mong manh của ngư dân để đối chọi với tàu sắt của TQ.

Đến nước chót nhà nước VN phải muối mặt ngữa tay xin viện trợ (kẻ thù cũ) Nhật, Mỹ để họ bố thí cho những chiếc tàu tuần duyên (đồ đã qua sử dụng) cho lực lượng cảnh sát biển.

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

Ai ác ghê?

Phạm Tuấn Xa

04-04-2015

Tôi đã đọc bài “Địa chủ ác ghê” của C.B đăng trên báo Nhân Dân số ra ngày 20/7/1953 trong đó kể tội ác của địa chủ Nguyễn Thị Năm cùng với hai con trai là Nguyễn Hanh và Hoàng Công đã giết hại 260 nông dân bằng nhiều hình thức tra tấn dã man. Tác giả kết luận bài báo:

 Viết không hết tội dù chẻ hết tre rừng

 Rửa không sạch dơ dù tát cạn nước bể.

Tôi nghĩ đây không phải là bài báo mà chỉ là bài thống kê với những con số khô khan, vô hồn cùng những lời buộc tội vô căn cứ. Bài báo thiếu vắng những từ để hỏi trong Tiếng Anh theo lý thuyết viết báo: What, where, when, who, why.

Năm 2014 tôi được đọc bài báo “Chuyện về một người phụ nữ bị xử lý oan” đăng trên báo An ninh thế giới vào 2 ngày 12/3/2014 và 15/3/2014. Qua bài báo tâm huyết và truyền cảm của Xuân Ba ta thấy trái với bài của C.B cụ Nguyễn Thị Năm là người phụ nữ có tài kinh doanh, sống nhân hậu và có công với cách mạng. Cụ đã đóng góp cho cách mạng 800 lạng vàng. Hai con trai của cụ đều tham gia quân đội chống Pháp, đều là đảng viên, đều là sỹ quan khi còn rất trẻ. Trụ sở kinh doanh của hãng Cát Hạnh Long ở Đồng Bẩm, Thái Nguyên là nơi tập kết của sư đoàn chuẩn bị cho chiến dịch biên giới năm 1951. Nơi đây cũng là chỗ đi lại của một số cán bộ trung ương như Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Lê Văn Lương, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh…

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Lý Quang Diệu có độc tài gia đình Trị?

Huỳnh Ngọc Chênh
25-03-2015
Rất nhiều bài viết và ý kiến của các tác giả Việt Nam cho rằng Singapore theo thể chế chính trị độc đảng và Lý Quang Diệu là một nhà chính trị độc tài. Rồi cũng lác đác có ý kiến cho rằng ông có chủ trương gia đình trị khi liên tục nắm quyền thủ tướng từ năm 1959 đến năm 1990 rồi truyền chức lại cho con trai Lý Hiển Long.
Các ý kiến đó đều thống nhất với nhau rằng, tuy là nhà độc tài nhưng Lý Quang Diệu là nhà độc tài tốt vì có công đưa Singapore lên thành quốc gia tiên tiến, có thu nhập trên đầu dân cao nhất thế giới.
Và rất nguy hiểm khi có một số kẻ suy diễn ra rằng, không cần thể chế dân chủ đa đảng, độc tài mà có người lãnh đạo tài đức như ông Lý Quang Diệu thì rất tốt.
Nhưng cần phải xem kỹ lại Singgapore có độc đảng hay không và ông Lý có độc tài gia đình trị hay không?
Singapore là một nước cộng hòa nghị viện, có chính phủ nghị viện nhất viện theo hệ thống Westminster đại diện cho các khu vực bầu cử. Hiến pháp của quốc gia thiết lập hệ thống chính trị dân chủ đại diện. Chỉ số dân chủ ở mức trung bình, xếp hạng 82/167 quốc gia (đứng đầu là Thụy Điển, chót bảng là Triều Tiên, VN xếp thứ 145). Qua đó thấy rằng, Singapore có thể chế dân chủ chưa toàn diện chứ không phải là quốc gia chuyên chế.
Ông Lý lên đứng đầu đất nước thông qua bầu cử đa đảng mà đảng PAP của ông chiếm đa số phiếu chứ không phải do bạo lực đứng lên cướp chính quyền. Trong cuộc bầu cử toàn quốc ngày 1 tháng 6 năm 1959, PAP giành được 43 trong tổng số 51 ghế trong hội đồng lập pháp, Lý Quang Diệu trở thành thủ tướng thay thế thủ tướng Lim Yew Hock. Tiếp theo sau đó, nhờ uy tín cá nhân và nhờ tài năng lãnh đạo của mình, ông Lý đã giúp đảng PAP liên tục giành đa số phiếu tuyệt đối qua hầu hết các cuộc bầu cử tự do đa đảng.
Ngay tác giả Nguyễn Hưng Quốc qua bài viết “Lý Quang Diệu, nhà độc tài được yêu mến và ngưỡng mộ nhất thế giới” cũng đã thừa nhận rằng : “Thành công thứ hai của Lý Quang Diệu là ông đã làm cho đảng Hành động Nhân dân (People’s Action Party – PAP) do ông sáng lập với một số bạn bè từ năm 1954 trở thành một đảng cầm quyền có uy tín và sức mạnh hầu như vô địch tại Singapore trong suốt 60 năm qua. Trong cuộc bầu cử năm 1963, đảng của ông chiếm 37 trên tổng số 51 chiếc ghế Quốc hội; trong các cuộc bầu cử sau đó, từ năm 1968 đến 1980, đảng của ông chiếm toàn bộ số ghế. Chỉ từ năm 1984 trở đi, trong Quốc hội mới thấp thoáng có vài ba chiếc ghế thuộc phe đối lập. Cho đến nay, đảng Hành động Nhân dân vẫn giữ ưu thế tuyệt đối trong Quốc hội”.

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015

Chặt cây xanh ,một Chính sách " Tiêu thổ kháng chiến" kiểu mới

VietTuSaiGon
20-03-2015
Côn đồ nhà nước và nhà nước côn đồ
Khi côn đồ đã vào tận bộ máy nhà nước để hoành hành và khi nhà nước xử sự theo lối côn đồ, cả hai thứ này đều là một sự bổ túc có mục tiêu cho nhau để rồi cùng đi đến vực thẳm của sự thối nát và băng hoại. Nhưng làm vậy họ được gì và mất gì? Và tại sao gần đây Hà Nội lại ra quyết định chặt hết cây xanh trên thành phố để trồng cây mới?
Trong thời gian gần đây, từ chuyện trấn áp giáo dân Thái Hà, Cồn Dầu cho đến đánh đập chủ ruộng ở  Văn Giang, rồi đánh đập người dân kêu oan ở công viên Lý Tự Trọng, vườn hoa Mai Xuân Thưởng, gần đây nhất là cho dư luận viên, công an cải trang dư luận viên, côn đồ đến trấn áp, phá rối những người yêu nước đến tưởng niệm, tưởng nhớ công ơn của 64 chiến sĩ (Cộng sản) đã ngã xuống trên bãi đá Gạc Ma – Trường Sa… Tất cả những hành vi này, nếu nói một cách công tâm, thì đây là côn đồ.
Vì sao lại gọi là côn đồ và sự côn đồ nào mang cấp độ nào? Xin thưa, tính côn đồ vốn dĩ là bản chất của đảng Cộng sản. Trận chiến Mậu Thân 1968, lính Cộng sản đã nhằm ngay vào giờ Giao Thừa – giờ mà cả nước đang nghiêng mình chào đón năm mới, chào đón thần linh và tổ tông với tâm thế trang nghiêm nhất, sạch sẽ và kính cẩn nhất. Thế mà người lính Cộng sản Bắc Việt đã nổ súng, tiếng súng khai hỏa của quân Cộng sản đã làm sụp đổ nhà cửa, đã phá tan mọi sự tôn nghiêm và đã làm đổ biết bao bàn thờ, làm đổ máu, làm chết không biết bao nhiêu người (trong đó có cả họ).
Cũng xin nói thêm là những người lính Cộng sản được “tổng động viên” cho chiến dịch Tổng tiến công Mậu Thân là những đứa trẻ mặt còn búng ra nước cơm (thời đó miền Bắc không có sữa, uống nước cơm thế sữa là đã quí lắm rồi, gạo và lương thực dành cho việc nuôi quân), trên cánh tay khắc dòng chữ “Sanh Bắc Tử Nam” với não trạng chứa đầy thù hận bởi nền giáo dục man rợ miền Bắc đã nhồi nhét. Và khi những người lính này ngã xuống, họ cũng là một nạn nhân của chế độ, một nạn nhân chưa bao giờ được sống trong yêu thương và chết trong thù hận, ngờ ngệch.
Cái chết đầy ngờ nghệch, tội lỗi của người lính trẻ Cộng sản trong chiến dịch Tổng tiến công Mậu Thân không phải do họ tự dưng tạo ra mà do cấp trên, những lãnh đạo vô thần của họ đã lợi dụng thời khắc mà không riêng gì người lính Việt Nam Cộng Hòa, mọi người lính có tính người trên thế giới này đều không bao giờ nổ súng, tuyệt nhiên không khai hỏa. Nhưng Tổng tư lệnh Nguyễn Chí Thanh dưới sự chủ trì của Lê Duẩn đã ra lệnh khai hỏa.
Trận Mậu Thân cũng là một trận chiến chính thức của người Cộng sản làm cho thế giới nhận ra bộ mặt côn đồ của họ. Để rồi càng về sau, tính côn đồ này càng thể hiện rõ trong chính sách kinh tế tập trung bao cấp, kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa với các ông, các bà thuế vụ, lương thực và công an làm mưa làm gió. Người dân thấp cổ bé miệng chỉ biết kêu trời.
Và, trong thế kỉ 21, thế kỉ mà con người đã được khai sáng bằng tri thức khoa học và lòng nhân ái của tôn giáo cũng như đạo đức khoa học, nhà nước Cộng sản Việt Nam đã không ngần ngại xua những bầy đàn công an, dư luận viên đến càn quét, trấn áp, phá rối và chửi bới những người dân vô tội, chỉ có lòng yêu nước và tri ân những người đã ngã xuống vì quốc gia, dân tộc.
Không riêng gì những người đấu tranh yêu nước, những blogger dân chủ bị hành hạ, nhục mạ mà ngay cả những dân oan cũng bị đám mặc áo cờ đỏ sao vàng này làm khó, quấy rối, gây gổ và sẵn sàng đánh đập nếu thấy cần thiết. Và càng ngày, số lượng dân oan, người phản đối nhà nước càng nhiều thêm. Số lượng quân đứng đường, công an đóng vai côn đồ hoặc côn đồ vào vai công an dưới sự bảo trợ của Đảng cũng nhiều tỉ lệ thuận.
Tiêu thổ kháng chiến
Điều này vô hình trung lý giải cho việc Hà Nội tổ chức xây dựng lại khu hành chính Ba Đình trong đó thiết kế nhiều đường hầm lối ngang ngõ dọc và tổ chức chặt bỏ hàng loạt cây xanh trên thành phố. Trong vấn đề chặt cây xanh ở Hà Nội có hai mục tiêu: Tiêu thổ kháng chiến đối với dân oan biểu tình và; Tránh làm lộ các đường hầm bí mật.
Ở vấn đề thứ nhất, chính sách tiêu thổ kháng chiến vốn dĩ là chính sách ruột của nhà nước Cộng sản trong lịch sử chiến tranh của họ. Đến thời điểm hiện nay, khi mà mọi sự oán thán và thậm chí thù hận từ nhân dân đã tăng cao, đã phát triển đến đỉnh điểm. Nguy cơ xảy ra những cuộc biểu tình lớn và dẫn đến bạo loạn ở Hà Nội là nguy cơ nhìn thấy trước mắt, nó có thể diễn ra bất kì lúc nào.
Chính vì vậy, việc chặt bỏ mọi cây xanh, tạo ra khoảng trắng trên thành phố (cho dù trả giá cho việc này không nhỏ) là việc cần thiết nhằm đánh tan những đám đông nhân dân kết tập dưới hình thức tránh nắng để đồng loạt ra quân biểu tình. Và quyết định chặt cây xanh, xây dựng khu hành chính với nhiều đường hầm thông nhau không nằm ngoài mục đích này.
Ở vấn đề thứ hai, chặt cây xanh nhằm tránh lộ bí mật của những đường hầm. Vì phần lớn cây xanh trong thành phố Hà Nội là cổ thụ, có tuổi đời ngót nghét trăm năm và hơn trăm năm, rễ cổ thụ đã ổn định, nếu có bất kì tác động nào đến rễ cây thì cây sẽ bị chết hoặc khô cục bộ một phần nào đó. Mà việc đào đường hầm theo kiểu đường ngang lối dọc ở Hà Nội sẽ đụng rất nhiều rễ cổ thụ. Vô hình trung, cây nào chết sẽ nói lên ở đó có đường hầm đang đi qua. Thậm chí khi xử lý cây chết, đào gốc, lấy rễ lại càng dễ lộ các đường hầm bí mật này. Đây là vấn đề nhà cầm quyền Cộng sản luôn lo sợ.
Và vì sao phải làm hầm, phải chặt cây? Vì nhà cầm quyền đã nhìn thấy trước tương lai không mấy sáng sủa của họ. Mặc dù họ đã dùng hết công năng của một nhà nước côn đồ vẫn không thể trấn áp được những trận sóng từ nhân dân. Và bản chất côn đồ càng hiện rõ, họ càng đến gần một lựa chọn: Bỏ chạy hay là chết?! Vì đã đến nước này, mọi chuyện rất khó mà lường!

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Đich đền của mọi tên gọi

Tuấn Khanh
18-03-2015
Nguồn ảnh: Memory's blog
Nguồn ảnh: Memory’s blog
Dư Luận Viên, thật ra đó không phải là chuyện mới, từ ngàn xưa vốn đã ghi lại những câu chuyện về loại người này.
Trong những câu chuyện về Đức Phật, có chuyện ghi lại rằng khi đạo Phật được lòng người và phát dương ở Ẩn Độ, một vùng đất đầy những tín ngưỡng thần linh khác nhau và lâu đời, rất nhiều người ở tôn giáo khác đã hết sức tức giận Đức Phật. Một ngày nọ khi đang ngồi dưới gốc Bồ Đề thuyết pháp, bất ngờ một người trong số đó tiến đến gần và bất ngờ nhổ vào mặt Đức Phật. Mọi đệ tử đều bất ngờ và tức giận, nhưng ngay lúc đó, Đức Phật chỉ điềm đạm hỏi rằng “ngươi còn muốn làm gì nữa không?”. Tên Dư Luận Viên thời cổ đại đó đã bỏ đi.
Câu chuyện đó, có thể coi như một chứng cứ cho sự có mặt sớm sủa của một loại Dư Luận Viên trên hành tinh này – loại người cực đoan và chỉ muốn hành động khiêu khích, buông thả bản năng nông cạn của mình để chống lại sự tự nhiên và lẽ sống. Những kẻ đó chỉ mong chờ sự phản ứng từ nạn nhân của chúng: hoặc là sợ hãi, hoặc là đáp trả để chúng có thể tự kích thích và hưng phấn với bản năng vô lương của mình.
Khi còn ở trường trung học, phải mất nhiều năm nhìn ra thế giới bên ngoài mái trường xã hội chủ nghĩa, tôi mới nhận ra rằng chỉ có những chế độ độc tài mới sản sinh những loại Dư Luận Viên – mà tên gọi thì rất khác nhau. Thời Phát-xít Đức thì có Thanh Niên Quốc Xã, thời Mao Trạch Đông thì có Hồng Vệ Binh, thời Nga Sô thì có đoàn thanh niên Komsomol… tất cả những thành phần tích cực của thể loại này là những kẻ chỉ điểm bậc nhất, những tên cực hữu khát máu. Ở Đức thì chúng bức hiếp và tố cáo người Do Thái, ở Trung Quốc thì đánh đập, hành hạ trí thức, ở Nga thì chụp mũ gián điệp với bất kỳ ai dám có ý kiến khác biệt…
Và có thể vì thế, mà trong bài trả lời báo chí ngày 17/3, Tướng CA Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã dứt khoát phủ nhận có liên quan chuyện thành phần Dư Luận Viên xuất hiện trong lễ tưởng niệm Trung Cộng thảm sát và chiếm đảo Gạc Ma (14-3-1988). Dù sự nhố nhăng của đám người cờ đỏ sao vàng đó có thể được gọi là thành công trong việc phá sự trang nghiêm của lễ tưởng niệm, nhưng tính hạ cấp của hành động cũng như chủ trương khiến các nhà lãnh đạo cấp trên phải ngại ngùng, từ chối không liên quan. Về cơ bản, một nhà nước văn minh và pháp quyền không thể nào nhìn nhận mình đang nuôi dưỡng một lực lượng cực hữu điên cuồng như vậy.