Vũ Hoàng Nguyên
01-03-2015
Đầu thế kỷ thứ 20 cụ Phan Bội Châu cho rằng dân trí người Việt quá thấp cho nên muốn thoát ách thực dân Pháp, muốn canh tân đất nước thì không thể nào không quan tâm đến dân trí.
Đầu thế kỷ thứ 21, hơn một trăm năm kể từ khi cụ Phan nói về dân trí của người Việt Nam, thiết nghĩ chúng ta cũng nên nhìn lại để đánh giá, tìm hiểu tại sao đến giờ phút này, dân tộc Việt vẫn chẳng có một sự tiến bộ nào so với hơn trăm năm trước.
Dĩ nhiên có người cho rằng dân trí Việt Nam đã tiến bộ hơn thời của cụ Phan. Chúng ta có mạng (internet) ở khắp mọi nơi, điện thoại di động hầu như ai cũng có, học vấn Việt Nam trong những cuộc thi quốc tế — chúng ta xếp hạng khá cao so với các nước dân chủ Tây Phương. Nếu chỉ dựa vào những hình ảnh bề ngoài này để cho rằng dân trí của nước ta đã khá hơn thời của cụ Phan thì rõ ràng sự hiểu chúng ta quá nông cạn và tầm hiểu biết này thể hiện rõ sự thật dân trí của chúng ta ra sao.
Đất nước Việt Nam đạt được thành quả gì trên phương diện khoa học, văn hóa, xã hội đối với sự tiến bộ của thế giới hiện nay? Câu trả lời là con số không to lớn. Theo tờ báo Người Việt online, một bài viết mang tên “Tiến sĩ khác gì với dũng sĩ” cho biết rằng tại Việt Nam có trên 24 ngàn người tốt nghiệp tiến sĩ và trên 101 ngàn người có bằng thạc sĩ. Nếu con số này thực sự đúng thì là một điều đáng mừng. Và một câu hỏi được đặt ra là những vị tiến sĩ và thạc sĩ này trình độ ra sao hay chỉ là “hàng mã” để che mắt thiên hạ cho cái dân trí thấp kém của chính mình?
Một dân tộc không thể nào có một dân trí cao khi mà dân tộc đó đang nằm dưới sự thống trị của Trung Quốc với một hình thức đô hộ kiểu mới mà đảng CSVN là những thái thú của thời đại. Bởi dân trí thấp kém cho nên những người ngoài đảng, đang phục vụ bộ máy cầm quyền hiện giờ, tiếp tục làm ngơ trước những áp bức, trấn áp bằng tinh thần lẫn thể xác của bộ máy công an đối các thành phần trong xã hội, đặc biệt đối với các nhà đấu tranh dân chủ. Bởi dân trí quá thấp kém, các vị tiến sĩ, thạc sĩ tiếp tục phục vụ bộ máy cầm quyền mà không hề đứng về phía dân tộc để hướng dẫn tập thể quần chúng thấy được sức mạnh của chính mình (xem bài Điểm Khởi Đầu: Đại Khối Dân Tộc) — cùng nhau hợp lực thay đổi thành phần lãnh đạo độc tài, thoát khỏi sự đô hộ kiểu mới của Trung Quốc. Bởi dân trí quá thấp kém, số đông người dân vẫn làm ngơ trước những cuộc biểu tình chống Trung Cộng. Bởi dân trí quá thấp kém, giới làm truyền thông tiếp tục thông tin để phục vụ đảng cầm quyền; thay vì phục vụ tập thể quần chúng bằng những lý luận, dẫn chứng, đòi hỏi sự minh bạch trong bộ máy cầm quyền. Bởi dân trí quá thấp kém, bộ phận Tư Pháp tại Việt Nam tiếp tục chấp nhận những bản án vô lý từ đảng đưa xuống dành cho những người dân thấp cổ bé miệng, dành do những người đấu tranh cho quyền Con Người tại VN. Bởi dân trí quá thấp kém, cơ quan Quốc Hội Việt Nam là một bộ máy bù nhìn, để đảng muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói. Bởi dân trí quá thấp kém, bộ máy công an sẵn sàng đàn áp, đánh người dân của mình bởi chỉ vì người dân đó thực hiện quyền tự do căn bản của Con Người mà những quyền đó đã có trước khi một bộ máy cầm quyền ra đời. Bởi dân trí quá thấp kém, đảng cầm quyền sẵn sàng bán đất — biển qua hội nghị Thành Đô để được ăn trên ngồi trước, để tiếp tục đàn áp Dân Tộc Việt, tiếp tục độc tài lãnh đạo, làm tay sai cho Trung Quốc và Việt Nam có thể thành một tỉnh thành của Trung Quốc trong tương lai — mà các thái thú thời đại là đảng CSVN. Bởi dân trí quá thấp kém, thương buôn Việt Nam tiếp tục bán hàng sản xuất từ Trung Quốc mà không biết sự nguy hiểm của những chất hóa học trong sản phẩm bán buôn. Bởi dân trí quá thấp kém, các thầy cô giáo tiếp tục sống cuộc đời của con vẹt, nói những điều hoàn toàn sai với sự thật nhưng vẫn nói mà không biết sự tự trọng của chính mình ở đâu. Bởi dân trí quá thấp kém, mọi người, mọi thành phần nằm trong cơ cấu cầm quyền — từ ý tế, giáo dục, xã hội — xem chuyện hối lộ — tham nhũng là chuyện bình thường, chẳng cần phải suy nghĩ đắn đo trong việc nhận tiền hay đút lót tiền hối lộ. Bởi dân trí quá thấp kém, ranh giới đạo đức và phi đạo đức hoàn toàn biến mất tại xã hội Việt Nam. Người Việt Nam làm những chuyện phi đạo đức nhưng cứ nghĩ rằng mình làm việc rất là đạo đức. Bởi dân trí quá thấp kém, người Việt Nam nhìn bọn đầu gấu đánh người giữa thanh thiên bạch nhật nhưng không hề nhảy vào can thiệp bởi lý do sợ liên lụy — dù rằng số người chứng kiến cảnh hành hung đông gắp ba, bốn lần bọn đầu gấu. Bởi dân trí quá thấp kém, người Việt Nam xem mạng sống con người quá nhỏ bé, sẵn sàng đánh chết người bị tình nghi là trộm chó. Bởi dân trí quá thấp kém, người Việt Nam chấp nhận những sản phẩm giải trí rẻ tiền mà không cần biết có nghệ thuật hay không có nghệ thuật. Bởi dân trí quá thấp, người nông dân bị cướp đất đi biểu tình chống lại sự cưỡng chiếm đất đai, còn người khác chưa bị cướp đất đứng ngoài nhìn, bởi không phải đất của mình và bởi đất của mình chưa bị cưỡng chiếm. Bởi dân trí quá thấp, ông thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục Trưởng Cục Cảnh Sát Giao Thông Đường Bộ cho rằng việc công an giao thông nhận tiền vài chục, vài trăm không thể nào gọi là tham nhũng. Còn rất nhiều hình ảnh để chứng minh trình độ dân trí của người Việt Nam quá thấp nếu không muốn nói là thục lùi so với sự tiến bộ của thế giới hôm nay.