Minh Anh
2013
Người viết bài này may mắn có mấy năm được học đại học,
ngành kinh tế, tại Liên xô (cũ) từ những năm 60 thế kỷ trước, sau khi về nước,
chưa từng (được) bén mảng tới ngưỡng cửa các “học viện”, như vậy, về mặt lý
luận (chính trị) cứ tự coi chỉ ở mức võ vẽ “ABC”, bàn về “ minh triết”, một vấn
đề lớn về triết học và tư tưởng, ngoài tầm với của người viết, qủa là “uống
thuốc liều”!.
Nay lại được thu hút vào “đợt sinh hoạt chính trị trọng đại
của cả nước”, được làm nghĩa vụ công dân, được kêu gọi tham gia bàn về sửa đổi
hiến pháp 1992,“ không có vùng cấm”…. Tưởng thật nên hào hứng nghiên cứu, thảo
luận… và thấy rằng Kiến nghị do 72 trí thức soạn thảo (Kiến nghị 72) hợp với
lòng mình nên đã hưởng ứng ký tham gia, rồi theo dõi mọi bình luận, mọi kiến
nghị của các giới khác, chủ yếu qua thông tin “lề trái”, bởi lẽ, đâu có được
đăng tải ở “lề phải”, có kiến nghị đã nêu ra từ cách đây cả hơn 20 năm, như của
nhà toán học Phan Đình Diệu, mà tâm đắc hợp với lòng mình, hợp với “Độc lập –
Tự do”, hợp với “Thống nhất – Hòa hợp”, hợp với “Tổ quốc trên hết”…