Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Sự dối trá trơ tráo

Hà Vinh

 Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả,  chúng ta sẽ ngày càng dấn sâu vào con đường  làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê . Triển vọng sẽ là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác, giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức.

 150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Căm Pốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 37 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận .Đến hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Những điều nói rõ thêm

  Lê Hiếu Đằng
( Tháng 8-2013)

Sau khi bài viết Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh của tôi và bài viết Phá xiềng của nhà báo Hồ Ngọc Nhuận đăng tải trên các trang mạng, một số bạn bè, đồng đội, nhân sĩ trí thức, nhà báo…, hoặc qua điện thoại hoặc gặp trực tiếp tôi đặt một số vấn đề, khiến tôi thấy cần làm rõ thêm về những suy nghĩ của mình.

Trong tình hình đặc biệt cần có những biện pháp đặc biệt, những liệu pháp “sốc” để đẩy nhanh quá trình phát triển theo chiều hướng dân chủ, tiến bộ để hội nhập thực sự vào dòng chảy hiện nay trên thế giới.

Tôi còn nhớ cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã nói ý này trong một cuộc gặp gỡ với một số nhân sĩ, trí thức và anh em trong phong trào đấu tranh của sinh viên học sinh trước năm 1975, được thường xuyên tổ chức vào ngày 30 tháng 4 hàng năm – ngày mà theo cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt “có triệu người vui, có triệu người buồn”.

Thế thì tình hình đặc biệt hiện nay là gì? Có thể nói một cách khái quát là Việt Nam đang rơi vào một cuộc tổng khủng hoảng sâu sắc và toàn diện trên tất cả các lãnh vực mà nhiều chuyên gia, nhiều nhân sĩ, trí thức, nhà báo trong cũng như ở nước ngoài đã phân tích. Tôi chỉ xin nêu một số tình hình sau đây.

Nền kinh tế của chúng ta đang trên bờ vực thẳm do nhiều nguyên nhân mà nguyên nhân chủ yếu là do sự lãnh đạo và điều hành yếu kém của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Đặc biệt, những tập đoàn, những nhóm lợi ích đang càng ngày lũng đoạn, chi phối nhà nước một cách nghiêm trọng; tệ nạn tham nhũng, lãng phí tràn lan không thể nào ngăn chận, làm thất thoát không biết bao nhiêu của cải, tài sản của nhân dân. Về vấn đề này, nhiều bài báo, nhiều phát biểu của các chuyên gia kinh tế trong nước và ở nước ngoài đã phân tích một cách sâu sắc với những cứ liệu cụ thể, tôi không nói gì thêm.

Có Có đủ căn cứ pháp lý cho sự ra đời của những chính đảng mới

Phạm Đình Trọng

Trả lời phóng viên đài BBC, ông giáo sư Vũ Minh Giang, thành viên hội đồng Lý luận Trung ương cho rằng: “Đề xuất việc thành lập đảng chính trị, nhất lại là đề xuất của những người đang là đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam thì đấy là nguyện vọng nào đó, mong muốn nào đó của cá nhân hay nhóm cá nhân nào đó. . . nhưng mong muốn đó phải nằm trong khuôn khổ pháp luật . . . Theo hiểu biết của tôi thì chưa có hệ thống (pháp luật) đó” Và “Nhiều thành phần kinh tế phải có đa nguyên đa đảng chỉ là logic hình thức”. *


Ấp úng, quanh co, ông giáo sư trong Hội đồng lí luận Trung ương nói rất dài cũng chỉ đưa ra một nội dung rất ngắn và hồ đồ là: Chưa có căn cứ pháp lí cho việc thành lập chính đảng mới.

Thưa nhà lí luận của Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam, giáo sư Vũ Minh Giang.

Với một thể chế, một xã hội lành mạnh và tử tế thì Nhà nước và pháp luật được hình thành theo một qui trình: Nhân dân lựa chọn và bầu cử ra những người quản lí xã hội được gọi là Nhà nước và Nhân Dân trao quyền cho Nhà nước để thực hiện chức trách trước Nhân Dân.

Kẻ có quyền thường lạm quyền để vụ lợi và áp bức người Dân thân cô thế yếu. Từ đó pháp luật phải ra đời. Nhà nước lại được người Dân ủy quyền soạn thảo ra pháp luật để quản lí xã hội và điều quan trọng hơn cả của pháp luật là ngăn chặn sự lạm quyền của kẻ cầm quyền để bảo vệ người Dân thấp cổ bé họng. Để bảo vệ người Dân, nguyên tắc thực thi pháp luật là: Quan chức chỉ được làm những việc pháp luật cho phép còn người Dân được làm mọi việc pháp luật không cấm.

Mùa thu ly hương

Ha Vinh

Sáng tháng bảy xôn xao sông nước.

Đường chân trời xanh biếc mùa thu.

Miền quê tím ngắt hận thù,

Liệu đường xa chạy cho dù hợp tan.



Mai mười sáu là ngày ly tán,

Con xa cha , em chị xẻ đàn

Ngậm ngùi ngấn lệ chứa chan.

Chồng sầu héo ruột,vợ tan nát lòng.



Ngoài sân gió trăng chong vẫn tỏ.

Mẹ tảo tần gói bánh cho con.

Những mong cách trở ngàn non,

Bánh quê , con lại nhớ còn hôm nay.



Vượt gian chuân con bay tới trước.

Trải khó khăn con được thành danh.

Sương mù tan . Sáng trời xanh…

Vui đời hạnh phúc yên lành tự do.

                           *

                      *        *

Đêm thu tàn, vừng đông lóa đỏ.

Buổi bình minh gió lặng ,trời cao.

Hương quê êm dịu ngọt ngào,

Tình nhà lưu luyến ,ra vào ngẩn ngơ.



Ngó chân trời nhạt mờ nhân thế.

Mẹ ôm con mắt lệ hai hàng :

“ Con đi hỏi núi hỏi ngàn,

Ở đâu rũ được cơ hàn thì thôi !...”



Nỗi hàn huyên mỗi lời thêm xót,

Lệ chia phôi thánh thót vắn dài.

Sầu đong thưng đấu lòng ai.

Thân nhân tiễn biệt trong ngoài râm ran.



Bước quan san nặng nề cất gánh.

Ga Kép trưa  lanh lảnh  còi tàu.

Anh đi thăm thẳm thương đau.

Rời xa em  những mái đầu tóc xanh.

Cảnh chia tay nay thành sự thực.

Mẹ dặn con những việc ngày mai…

Dùng dằng đôi ngả chia hai,

Con tàu lăn bánh  trải dài dặm xa.

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Dã biệt mùa hè



Chớm lạnh thu sang.
Em cùng anh xuống phố,
Chiều man mác gió...
Thướt tha khăn mỏng hững hờ.

Anh nuối tiếc...
Tháng năm qua,
Sắc lá vàng,
Gợi niềm nhung nhớ.

Đã xa rồi,
Vấn vương hoài ánh mắt.
Lối xưa giờ...
Chống chếnh vòng tay.

Em, chiều nay:
Dạo cùng anh trên phố.
Đông đúc người qua...
Sao con đường cô độc thế?!

Anh về nhé!
Phố vàng hoa vẫn đợi.
Ngõ vắng thu sang...
Xao xuyến nắng nghiêng thềm.

                                Bố-Hạ ,Tháng 9 năm 2012

Nắng chiều mùa đông

Hà vinh

Cày đồng giữa buổi mùa Đông ,
Hưu hưu gió lạnh mênh mông đất cày .
Nắng chiều bỗng đỏ trời mây,
Nắng ôm cây. Nắng sa bay sáng đồng .


Nắng xoa , dịu ấm má hồng ,
Nắng nhen nhóm lửa đốt lòng lẻ loi .
Tầm Xuân cóng lạnh bên ngòi .
Nắng lay Xuân dậy nẩy chồi non tươi .


Một năm là mấy tháng mười ,
Để ta gửi nắng cho người ta yêu . .
Bâng khuâng giữa nắng đông chiều .
Nhớ trời thu thẳm cánh diều nắng soi ./.

                            Dộc Đồi Tròn , mùa đông 1966


Tự sự

Hà Vinh                                

Nhiễu điều phủ giá gương chong,
Mở soi hình bóng chạnh lòng sót sa.
Bụi thời gian sạm màu da ,
Muối tiêu ai rắc ,hạt cà ai gieo.
Sáu mươi xuân đã về chiều,
Gánh đời còn nặng bao nhiêu là tình.
Thương con ,nhớ bạn ,tiếc mình,
Chiêm bao chợt tỉnh ,bình minh qua rồi.
Nhạt nhoà tiếng hát đưa nôi,
Lời ru dài suốt một thời trẻ trung.
Xuân đi mưa nắng theo cùng,
Gió trời gieo bệnh lá vàng rơi rơi.
Trên dòng năm tháng buông trôi,
Anh xưa em cũ thành người cổ nhân.