Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Đường về đất Mỏ

Hà Vình



Hương cây hương đất hương đồi,
Lẫn trong hương bụi bời bời lá rơi.
Cùng về đất mỏ em ơi !
Quan san chưa hết một thời bụi than.
Ở bên tây đỉnh Thượng ngàn ,
Đã về đất thánh thì sang Huyết hồ.
Bụi vờn mây núi lô nhô ,
Sương giăng buổi sớm ,nắng khô buổi chiều.
Đồi rừng kẻ ghét , người yêu ,
Nỗi lo cơm áo đành phiêu dạt tình.

Đời cây đời người

Hà Vinh


Cây xanh nuôi lấy trái xanh ,
Mùa vàng quả chín lá cành xác xơ .
Cây xanh lớn tự bao giờ ,
Cành vươn đón nắng còn chơ gốc già .
Những mùa vui ấy : Mùa hoa ,
Bướm ong dan díu vào ra tối ngày .
Lá xanh reo vẫy gió bay ,
Cành tơ rạo rực tuổi cây đương thì .
Năm qua đi , tháng qua đi ,
Da mồi rễ cội , nhiều khi lá vàng .
Lá vàng rắc bụi thời gian .
Gắng cho mùa quả , cây sang tháng mười .
Đông qua . Xuân dậy đất trời ,
Cây đâm chồi biếc cho đời cành cao .
Mười năm mưa nắng ba đào ,
Cánh chim dẽ gió bay vào trăm năm ./.

                                    Kỷ niệm ngày Người cao tuổi 6-6 -2009 .

Tìm lại lớp mười

Hà Vinh


Năm xưa học đến lớp mười
Tuổi trăng tròn lẻ ,nụ cười còn duyên.
Đói cơm không lả mắt huyền,
Bút gầy thao thức,ngọn đèn canh khuya.
Mấy năm mấy tuổi mấy mùa…
Bạn bầu xưa cũ như vừa hôm qua.
Lối này đâu cỏ đâu hoa ,
Bâng khuâng lạc bước ngã ba thủa nào.
Đường kia dẫn tới tầng cao,
Dịp may chắp cánh thành xao trên trời.

Nắng trưa hè

Hà Vinh

Tiếng chim Tu Hú gọi hè về.

Nắng hè rắc bạc mái nhà quê.

Trời xanh, mây trắng, tưng bừng nắng.

Nắng cháy chặng đường vắng bóng che.


Đã mấy mùa xa... Lại đến hè.

Tiếng chim Tu Hú hát ta nghe.

Sân đậu vàng reo chào đón nắng.

Nhạc tình râm rả tiếng ve ran.


Nắng loá trời mây lòng xốn xang.

Em yêu đâu đó ? Chiêc khăn quàng.

Em cởi ra phơi cho nắng hôn.

Hè về em ạ . Trời nắng chang ./.

                                                 Tháng 5-1966

Thời Hoa Phượng

hà Vinh


Mùa đông đi qua.
Tết về.Trời xuân rộn rã,
Trên tán cây cao, cành còn trụi lá.
Sắc nắng vàng đầu hạ
Đã rát bỏng mầm non.
Ngày sang ngày…từng búp lá bé con
Còn bỡ ngỡ rụt rè  e  ấp
Những khoảng trời xanh
Tán lá chưa đủ lấp.
Ngước trông trời nắng hạ ngợp mắt ai?!


Ngày qua ngày…
Thời gian trôi xa xăm.
Để lại trên cành một màu đỏ thắm,
Màu đỏ chói chang giữa nắng hè say đắm
Như ngọn lửa hồng soi sáng cõi lòng ta.

Mèo nhà

hà Vinh

Mèo vàng mèo mướp mèo khoang,
Lặng ngồi suy ngẫm bầu đoàn mà thương.
Vẫn mang dáng hổ can trường ,
Chút vui ngắn ngủi,mặt buồn quanh năm.
Tiếng yêu nghe cũng dữ dằn,
Tâm tình mà lại chối chăng giữa đời.
Tuổi mèo có được mấy mươi…
Meo meo là tiếng mèo cười đó chăng?
Trời cho sắc vuốt nhọn răng,
Không là cọp dữ hung hăng hại người.
Khôn ngoan yên phận thiệt thòi ,
Đành tâm ăn nhạt chẳng đòi cao lương.
Dửng dưng muôn sự đời thường,
Mèo khôn một chủ một đường quen quen./.

                                                                     Bờ mận 1992 .

.

.





Bốn đứa cùng quê

Hà Vinh

Thủa thơ bốn đứa ở một làng .
Chăn trâu mùa hạ nhớ thu sang .
Cầu Mè bến nước cùng nhau tắm .
Bốc nắm bùn hôi xây tổ ong .

Làng ta sông nhỏ có một dòng .
Cống Đỏ đầy vơi nước đục chong .
Mát mặt những trưa hè gắt nắng .
Đêm rằm sóng nước lồng bóng trăng .

Đông lạnh qua rồi . Đến mùa măng .
Bốn đứa theo xuân vào rừng vắng .
Hố Cát , Vành Nâu lại Đá Chồng ,
Ong bướm theo về đến bên sông .

Tuổi trẻ , ngày thơ có ai ngờ ,
Khi nào bốn đứa nỡ xa nhau ?
Cô gái nhà bên hay cả thẹn .
Bao giờ thày mẹ cưới con dâu ?