Thứ Ba, ngày 10 tháng 5 năm 2016

Thư gửi ngài Tổng thống nước Mỹ -Barak Obama


ma
Kính thưa Ngài.
Nhóm Bà Đầm Xòe cũng như nhiều người Việt Nam nghĩ rằng, chuyến thăm Việt Nam từ ngày 22 tháng 5 năm 2016 của Ngài là để Ngài thực hiện sứ mệnh của Ngài đối với nước Mỹ trong mưu đồ dàn xếp một trật tự thế giới mà người Mỹ đang cầm đầu. Chúng tôi cùng những người Việt Nam chân chính tôn trọng những quyền đó của Ngài. 
Chúng tôi, trước và nay chỉ mong Ngài Tổng thống nước Mỹ đừng như con lừa để cho Cộng sản Việt Nam xâu mũi và dắc Ngài đi theo cách của họ mà thôi.
Hẳn Ngài chưa quên, sau chiến tranh năm 1975 đến nay, người Mỹ đã liên tục thực hiện nhiều quyết sách đối với Cộng sản Việt Nam. Người Mỹ hy vọng một ngày Cộng sản Việt Nam sẽ sám hối và thức tỉnh làm người bình thường. Đó là: Nước Mỹ không ngừng viện trợ nhân đạo cho Việt Nam, rà phá bom mìn cho Việt Nam, bỏ cấm vận cho Việt Nam, đồng thuận cho Việt Nam vào Tổ chức thương mại thế giới ( WTO), đồng thuận để Việt Nam tham gia Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp quốc, bán vũ khí cho Việt Nam, ký kết hợp tác chiến lược Mỹ -Việt, vân vân, và gần đây đang thúc đẩy giúp Việt Nam ra nhập tổ chức Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP). Thậm chí, Tổng thống Mỹ còn không sợ bẩn ghế Nhà Trắng, hạ mình mời thủ lĩnh Cộng sản Việt Nam là Phan Văn Khải và Nguyễn Phú Trọng ngồi vào ghế của tòa Bạch ốc trong tư thế một nguyên thủ quốc gia. Nước Mỹ đã hạ mình và tốn nhiều của cải để thực hiện hy vọng Việt Nam có bước thay đổi.
Nhưng, đáp lại những thiện chí đó là sự lừa dối nước Mỹ của chính quyền Cộng sản Việt Nam. Những người Cộng sản Việt Nam chưa từng đánh giá đúng giá trị của người Mỹ, nước Mỹ. Họ không ngừng chửi rủa, phê phán và lên án nước Mỹ trong tất cả các vấn đề của nước Mỹ với nước Mỹ và nước Mỹ với thế giới. Chưa bao giờ họ thực sự coi nước Mỹ, người Mỹ là bạn. Miệng họ nói, mong muốn “khép lại quá khứ”, nhưng hành động thì luôn ngược lại. Miệng họ nói “tôn trọng nhân quyền” nhưng hành động thì luôn ngược lại, vân vân. Họ chưa bao giờ có một thái độ trân trọng đúng mức đối với nước Mỹ, người Mỹ. Họ chỉ thực sự coi trọng tiền của của nước Mỹ và tìm mọi thủ đoạn để moi tiền của của nước Mỹ. Họ coi người Mỹ chỉ như những chú cừu và những con bò sữa mà thôi.
Bản chất dối trá, lọc lừa của chính quyền Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ thay đổi. Đó là một sự thật luôn hiện hữu.
Nước Mỹ là một cường quốc dân chủ, một cường quốc kinh tế, một cường quốc an ninh quốc phòng, một cường quốc khoa học kỹ thuật, luôn đứng ở vị thế hàng đầu thế giới, không thể cứ tiếp tục ngu ngơ, tiếp tục hiệp sĩ để cho Cộng sản Việt Nam lừa dụ mãi được. Tiền của người Mỹ làm ra cũng từ mồ hôi nước mắt của những người lao động Mỹ mà có. Nền cộng hòa vững mạnh của nước Mỹ cũng xây nên từ xương máu của nhân dân Mỹ mà có. Nước Mỹ được thế giới tôn trọng cũng là từ mô hôi, nước mắt và máu xương của nhân dân Mỹ đổ ra mà có. Nước Mỹ cũng đã từng vì Việt Nam mà hy sinh tới 58.000 mạng người, hơn 305.000 người bị thương, tiêu tốn hàng chục tỷ đô la để mong xây dựng một nước Việt Nam có tự do, dân chủ. Xương cốt và linh hồn của những người Mỹ đã hy sinh và bị thương này vẫn còn lẩn khuất trên đất nước Việt Nam và ngay trong lòng nước Mỹ.
Tất cả những giúp đỡ, hy vọng từ trước đến nay của người Mỹ đối với Việt Nam mới chỉ làm lợi cho những người cộng sản cầm quyền mà chưa mang lại lợi ích đáng kể nào cho nhân dân Việt Nam.

Thảm họa Biển chết và Quốc hội không bù nhìn



Nguyễn KhắcMai
10-5-2016
Thảm họa môi trường do con người độc địa đã từng xảy ra cả trong thời hiện đại. Nhưng ở đâu còn có một chính quyền “tử tế”, thảm họa ấy có khả năng khắc phục hậu quả tự nhiên cũng như hậu quả kinh tế, nhân sinh, xã hội. Như chuyện Formosa từng gây thảm họa ở nhiều nước, không kể nước Mỹ, họ có chính quyền, luật pháp rõ ràng đầy đủ, đội ngũ trí thức, chuyên gia hùng hậu và một xã hội dân sự tiến bộ, nên Formosa đã bị trị tội. Ngay như Cămpuchia ở cạnh ta, họ cũng bắt Formosa đền bù thiệt hại. Và khả năng khắc phục thảm họa là khả dĩ.
Chính quyền Việt nam, hiện đang đủng đỉnh cố gắng, không “đi đâu mà vội” để điều tra kết luận và cho thi hành vài ba chủ trương có tính chắp vá an thần. Vì thế người dân càng sốt ruột, bất bình, lo lắng, dư luận đang tập trung chú ý vào vấn đề này. Trong khi đó, một chuyện cũng lâu dài, cơ bản, chiến lược còn hơn cả chuyện kết luận Biển chết với những giải pháp tử tế, đàng hoàng, hiệu quả để khắc phục thảm họa này, có vẻ như bị che lấp. Đúng, phải lo chuyện Biển chết, phải lo thảm họa môi trường, phải hành động, phải đấu tranh, phải thúc đẩy dư luận xã hội cũng như thúc đẩy trách nhiệm của chính quyền. Nhưng cũng phải lo đến một chuyện chiến lược liên quan hệ trọng đến chuyện Biển chết.
Tôi muốn nói đến chuyện bầu cử Quốc Hội mới. Quả thật nếu đã có một Quốc hội đúng nghĩa là “Cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất”, có bản lĩnh, có trách nhiệm, không lệ thuộc, không bù nhìn, chắc chắn không tồn tại một “Formosa” bi kịch như vậy (từ chủ trương, quản lý, cơ chế, chính sách…). Tôi dùng chữ bù nhìn có vẻ cay đắng, khó nghe. Nhưng là sự thật. Khi vụ Formosa xảy ra, cá đã chết, ngư dân bốn tỉnh đang khóc than cho số phận của mình, thì Tổng bí thư đến thăm Formosa, ca tụng hết lời và không một mảy may xúc động trước thảm họa của Dân của Nước.

Thứ Năm, ngày 28 tháng 4 năm 2016

Đất nước mình ngộ quá phải không anh

Thạc sĩTrần thị Lam

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

                        Cô giáo Lam (Hà Tĩnh)



Thứ Ba, ngày 26 tháng 4 năm 2016

Xác nhận hay phủ nhận những điều mình viết và ta nên làm gì?

· 


 Bạn hoàn toàn có quyền từ chối hoặc nói không với công an. Hãy bỏ cái lối suy nghĩ : công an luôn luôn đúng, hoặc công an mời là phải đi ra khỏi đầu bạn. Bạn đang trao thêm quyền lực cho công an, bằng việc sợ hãi vô lối.
Thật ra có rất nhiều người hỏi: Tại sao công an không mời người này mà mời người kia!
Câu trả lời đơn giản lắm: nó tuỳ thuộc vào thái độ sống và cách lựa chọn lên tiếng, hành động của bạn trước các vấn đề xã hội.
Điểm vài lý do nhận giấy mời đơn cử nhé: Đi biểu tình chống Trung Quốc, viết bài trên blog (Facebook) thể hiện quan điểm không đồng thuận với chủ trương của đảng CSVN, tham gia các hoạt động ủng hộ tự do, dân chủ (ký tên vào thư kiến nghị, yêu cầu từ chức, mặc áo có các dòng chữ nhạy cảm theo định nghĩa của công an..), chơi với những người bị công an xếp vào dạng "phản động"... 
Điểm chung duy nhất của các lý do này đó là: bạn có hành động bày tỏ sự bất đồng với chính phủ công khai!
Hôm nay tôi sẽ bàn tới vấn đề XÁC NHẬN HAY PHỦ NHẬN NHỮNG ĐIỀU MÌNH VIẾT và TA NÊN LÀM GÌ:
Trước hết phải thừa nhận rằng, ở xã hội Việt Nam ta đang sống, việc bày tỏ quan điểm và thái độ chính trị công khai vẫn còn là chuyện phải cân nhắc và dè dặt với rất nhiều người.
Chung quy cũng vì sợ hãi, từ những câu chuyện bị trả thù, bị đấu tố từ hàng chục năm trước do thế hệ cha ông truyền lại, cho đến việc phải chứng kiến sự lạm quyền, lộng hành của lực lượng công an khi sách nhiễu chỗ ở, công ăn việc làm của những người đi trước khiến nhiều người co mình lại, sống trong cái vỏ bọc an toàn và mặc kệ mọi thứ trôi qua. Nếu trong gia đình có một người phản kháng, theo tôi, áp lực đầu tiên không đến từ công an, mà đến từ chính người thân (bố mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, bà con họ hàng xa gần).
Tận dụng triệt để sự sợ hãi trong lòng mỗi người, lực lượng công an bắt đầu bắn tin nhắc nhở, hù doạ xa gần trước để tạo thành áp lực khiến người phản kháng mệt mỏi.
Vì vậy, việc đầu tiên nên làm là hãy tìm cách để những người thân xung quanh ý thức và hiểu được rằng việc ta là bình thường, đúng đắn, việc công an hù doạ bắn tin là hành vi sai trái, bẩn thỉu. Được người thân hiểu và chia sẻ, bạn sẽ có thêm rất nhiều năng lượng tích cực. Tin tôi đi! Hãy giải quyết bài toán từ chính bản thân ta trước, mọi thứ sẽ rất nhẹ nhàng!

Thứ Sáu, ngày 08 tháng 4 năm 2016

Ráng làm người tử tế

Nguyễn Hưng Quốc
5-4-2016
Ông Nguyễn Tấn Dũng. Nguồn: AP
Ông Nguyễn Tấn Dũng. Nguồn: AP
Chủ trì phiên họp cuối cùng nhằm từ biệt các thành viên nội các ngày 26 tháng 3, sau khi cám ơn mọi người, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khuyên những người sắp về hưu như ông “ráng giữ gìn sức khỏe, làm công dân tốt, đảng viên tốt, ráng làm người tử tế, sống tử tế”. 
Lời khuyên trên bao gồm bốn ý chính. Chuyện “giữ gìn sức khoẻ”, “làm công dân tốt” và “đảng viên tốt” không có gì lạ. Lạ nhất là ý cuối “làm người tử tế”. Lạ vì nó ngược với thực tế: Muốn làm một đảng viên tốt thì khó mà sống tử tế được.
Nhớ, trong cuốn phim tài liệu “Chuyện tử tế”, sản xuất vào năm 1985, đạo diễn Trần Văn Thuỷ đã trăn trở đi tìm ý nghĩa của sự tử tế trong xã hội cộng sản thời bao cấp. Cuối cùng, ông tìm ra sự tử tế ở những nơi khuất vắng, ít người biết nhất: một bà mẹ bị bệnh cùi, hằng đêm làm gạch để xây nhà cho đứa con còn bé dại, và đặc biệt, ở bệnh viện cùi với các nữ tu Công giáo, bất chấp những hiểm nguy lây bệnh, tận tình chăm sóc cho các bệnh nhân lở loét đau đớn. Bộ phim đầy những hình ảnh tương phản: bên cạnh những người ăn nhậu thoả thuê là những người nghèo khổ rách rưới lam lũ đói khát dọc hai bên đường; bên cạnh hình ảnh hàng ngàn người chen chúc mua vé xe đò là hình ảnh những cán bộ cao cấp đi xe hơi và bước trên những chiếc thảm đỏ sang trọng mới tinh. Những sự tương phản ấy gợi lên ấn tượng: giới lãnh đạo cộng sản không hề tử tế.
Trong bài “Tao là đứa bé ngoẻo trên lưng Linda Lê”, Nguyễn Quốc Chánh, hiện sống trong nước, nhận định một cách khái quát:
“Có 3 thứ không thể kết hợp với nhau nổi. Đó là: Thông minh, lương thiện & cộng sản.
Một người thông minh & lương thiện thì không thể cộng sản,
Một người thông minh mà cộng sản thì không thể lương thiện, &
Một người lương thiện mà cộng sản thì chắc chắn không thông minh”. 
Ở đây có hai vấn đề: Một, thế nào là tử tế (hay lương thiện)? Và hai, tại sao những người cộng sản, ít nhất là lúc tại chức, không thể tử tế?
Khái niệm tử tế, theo tôi, có hai nội dung chính: Thứ nhất, sống theo một chuẩn mực đạo đức phổ quát; và thứ hai, biết nghĩ đến người khác.
Đảng Cộng sản, bất cứ là đảng Cộng sản nào, khi lên cầm quyền, đều hăm he tiến hành ba cuộc cách mạng: cách mạng khoa học kỹ thuật, cách mạng quan hệ sản xuất và cách mạng văn hoá tư tưởng. Một trong những nội dung chính của cuộc cách mạng văn hoá tư tưởng là xoá bỏ những bảng giá trị truyền thống mà họ cho là tàn tích lỗi thời của chế độ phong kiến cũng như những mầm mống hư hoại của chủ nghĩa tư bản. Ở Việt Nam cũng như ở Trung Quốc, cái gọi là giá trị truyền thống ấy chính là những hệ thống đạo đức gắn liền với Nho giáo cũng như với văn hoá làng xã. Những quan hệ tốt đẹp giữa người và người như tình nghĩa và nhân nghĩa vốn kết tinh trong xã hội cả hàng ngàn năm bỗng dưng bị phê phán và đả kích kịch liệt. Cuộc cải cách ruộng đất tàn khốc vào giữa thập niên 1950 phá vỡ mọi quan hệ tốt đẹp giữa người và người. Hậu quả là sau mấy chục năm cầm quyền, đảng Cộng sản làm cho mọi giá trị đạo đức truyền thống sụp đổ. Sau này, một số người cố gắng phục hồi lại Nho giáo nhưng đó chỉ là một nỗ lực lẻ tẻ và muộn màng: Những gì bị đánh sập thì khó mà vun đắp lại được. Thành ra, ở Việt Nam hiện nay, đặc biệt trong giới đảng viên, hầu như không có một bảng giá trị phổ quát nào còn tồn tại.
Ngoài việc phá hoại những bảng giá trị truyền thống, đảng Cộng sản còn đề cao việc đấu tranh giai cấp. Một trong những nội dung chính của cuộc đấu tranh giai cấp ấy là giành giật quyền lợi từ những tầng lớp thượng lưu vào tay mình. Trong một bài viết ngắn trên facebook, nhà nghiên cứu âm nhạc và văn học Hoàng Ngọc-Tuấn phát hiện ra một điểm lạ trong bản tiếng Việt của bài “Quốc tế ca”. Câu “Le monde va changer de base / Nous ne sommes rien, soyons tout” trong nguyên tác tiếng Pháp của Eugène Pottier (viết năm 1871) có nghĩa là “Thế giới sẽ thay đổi từ căn bản / Chúng ta chẳng là gì, chúng ta hãy là tất cả” được Trần Phú, Tổng bí thư đầu tiên của đảng Cộng sản, dịch là “Nay mai cuộc đời của toàn dân khác xưa / Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình”. Bản dịch ấy, từ mấy chục năm nay, trở thành lời ca chính thức tại Việt Nam.
Điều đó cho thấy mục tiêu lớn nhất mà đảng Cộng sản Việt Nam nhắm tới, từ lúc mới sơ sinh, là giành giật “lợi quyền” vào tay họ. Khi giành được rồi, hầu như toàn bộ nỗ lực của họ là làm sao giữ được những quyền lợi ấy. Trong chiều hướng ấy, đứng trước nguy cơ “diễn tiến hoà bình”, để mua chuộc sự trung thành của các đảng viên, đặc biệt trong lực lượng công an, họ đặt ra câu khẩu hiệu “Còn đảng còn mình”. Để bảo vệ quyền lợi, có khi họ sẵn sàng hy sinh cả đất nước, điều được dân gian khái quát hoá qua câu nhận định sắc sảo: “Đi với Mỹ thì mất đảng, đi với Trung Quốc thì mất nước. Thà mất nước còn hơn mất đảng.” Có thể nói một cách tóm tắt, từ khi được thành lập đến nay, mục tiêu tối hậu của đảng Cộng sản là giành và giữ quyền lực và quyền lợi cho họ. Cái gọi là “vì dân” của họ chỉ là một chiêu bài rỗng tuếch.
Bởi vậy, khái niệm “đảng viên tốt” rất khó đi liền với khái niệm “sống tử tế”.
Tuy nhiên, có một vấn đề khác cũng cần được chú ý: Lời khuyên làm người tử tế và sống tử tế của Nguyễn Tấn Dũng chỉ được thốt ra khi ông sắp sửa về hưu. Hiện tượng ấy cũng khá phổ biến. Hầu hết những đảng viên lên tiếng phản biện lại chính quyền và đảng cầm quyền cũng như hô hào cho tiến trình dân chủ hoá tại Việt Nam hiện nay đều là những người đã nghỉ hưu. Điều ấy cũng cho thấy khi còn nằm trong bộ máy quyền lực, người ta không thể tử tế được.
Muốn tử tế, người ta phải đi ra ngoài bộ máy quyền lực của đảng, thậm chí phải đi ra khỏi đảng.

                                                                        N H Q

Thứ Năm, ngày 24 tháng 3 năm 2016

Khi Nhà nước bôi nhọ Nước nhà


CanhCo
24-3-2016
Báo chí chính thống nổi lên các bài viết theo đơn đặt hàng của Tuyên giáo vài ngày trước khi vụ án Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh mở ra, trong đó dựa vào cáo buộc vi phạm điều 258 cho rằng anh Ba sàm đã bôi nhọ nhà nước bằng những bài viết nhận định bi quan làm nản lòng người dân gây hình ảnh xấu cho chế độ.
Và khi phiên tòa mở ra, trớ trêu thay chính nhà nước mới là người bôi nhọ nước nhà. Một câu trả lời đầy cảm hứng cho ai có ý định chuẩn bị hồ sơ vào con đường phản động.
Nhà nước, một tập thể được người dân tin tưởng bầu lên làm lãnh đạo cho họ, có nghĩa rằng thay họ giải quyết, điều hành công việc của quốc gia sao cho mọi người sống và làm việc trong tinh thần trật tự và tôn trọng luật pháp. Cái nhà nước ấy ngoài việc bảo vệ lãnh thổ và ngoại giao với nước ngoài để tăng cường khả năng hòa nhập với quốc tế còn mang trọng trách làm cho dân giàu nước mạnh, mà cụ thể là phác thảo kế hoạch kinh tế, giáo dục, an sinh và hàng trăm thứ khác để người dân yên tâm sống và làm việc. Nhưng có lẽ quan trọng nhất, nhà nước phải cùng với nhân dân thượng tôn luật pháp vì nếu không thì nhà nước ấy không đủ chính danh để giữ bất cứ vai trò gì trong công việc điều hành đất nước, ngay một nhà nước cấp nhỏ nhất là cấp xã.
Từng cá nhân trong bộ máy cầm quyền được trả lương đầy đủ cho mọi đóng góp của họ qua đồng tiền thu được từ thuế, từ nhân dân, từ những nhân tố nhỏ bé của xã hội để nuôi sống họ, những con người mà Việt Nam khiêm nhượng gọi là đầy tớ của nhân dân. Vì vậy kể cả một thẩm phán, một chủ tọa phiên tòa, hay một viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao cũng là người được dân trả lương để làm cái công việc bảo vệ pháp luật. Thẩm phán phải đủ năng lực và nhận thức để phân tích từng vụ án, con người, cũng như bằng chứng chống lại một bị cáo. Khi thẩm phán bị mua chuộc hay tệ hơn, bị ra lệnh mà không thể cưỡng lại thì cái nhà nước ấy thực sự có vấn đề. Vấn đề lớn, rất lớn, lớn hơn tham nhũng, hơn cửa quyền và hơn mọi thứ tiêu cực trong một nhà nước pháp trị.

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 3 năm 2016

Còn lại gì tư cách đại biểu Quốc hội của ông Đinh La Thăng?



Phạm Chí Dũng
17-3-2016

Bí thư Thành ủy TP.Hồ Chí Minh Đinh La Thăng. Screen shot.
Chiến dịch tái ngăn chặn và chà đạp pháp luật về quyền tự do đi lại của nhiều trí thức và người dân Sài Gòn yêu nước tại sự kiện tưởng niệm Gạc Ma 14/3/2016 đang dẫn đến một hệ lụy nước tràn ly: bắt đầu dấy lên một luồng dư luận về việc yêu cầu Quốc hội bãi miễn tư cách đại biểu của hai ông Đinh La Thăng, Bí thư thành ủy TP HCM, và Lê Đông Phong, Giám đốc Công an TP HCM.
Hoặc trầm trọng hơn, yêu cầu Tổng Bí thư “dân chủ đến thế là cùng” thay thế vai trò bí thư “vì dân và hành động” của ông Đinh La Thăng.
Sai lầm chính trị có hệ thống
Sự thật không thể chối bỏ là trong vòng một tháng rưỡi tính từ ngày nhậm chức bí thư thành ủy TP HCM, ngoài một số cố gắng mang tính tiểu tiết hoặc còn xa mới đạt tính khả thi như yêu cầu bắt buộc của các luận chứng kinh tế kỹ thuật ngành giao thông, công trạng đầu tiên của “Bình Nam chính ủy” của Tổng Bí thư Trọng là góp một bàn tay vào trận đòn trấn áp trí thức, đặc biệt nhắm vào những người yêu nước chỉ không muốn chế độ cầm quyền “người ta lớn bởi vì mi quỳ xuống”.
Cuộc tưởng niệm tại Sài Gòn về trận thảm sát Gạc Ma cùng cái chết vì nước quên thân của 64 quân nhân Việt Nam đã một lần nữa, trong rất nhiều lần, biến thành bằng chứng sôi tiết của lực lượng công an “vì dân phục vụ” của thành phố này khi cấm không cho ra khỏi nhà nhiều trí thức – những người chỉ muốn đến Tượng đài Trần Hưng Đạo để đặt một vòng hoa, thắp một nén nhang cho người chết.
Không có những cái chết vì nước quên thân ấy, sẽ chẳng có những kẻ sống sót đang ung dung hưởng thụ bằng tiền thuế của dân như Thành ủy và Công an “thành phố mang tên Bác”. Và cả Bí thư Thăng…
Sai lầm của Bí thư Thăng, đến lúc này, có thể bước đầu kết luận đã mang tính xâu chuỗi và hệ thống.
Sai lầm đầu tiên – ngày 17/2/2016 tại Sài Gòn – có thể tạm bỏ qua, khi ông vừa chân ướt chân ráo “từ nay tôi sẽ dành toàn tâm toàn ý cho TP HCM”. Cuộc kỷ niệm chiến tranh biên giới phía Bắc 1979 cùng 6 vạn quân nhân và đồng bào hy sinh đã bị biến thành một cái lò mổ kinh dị khi an ninh xông vào đám đông giằng xé, đập nát các vòng hoa, rất nhiều trí thức và người dân yêu nước bị ngăn chặn không cho ra khỏi nhà, bị lôi xuống xe trên đường đến nơi kỷ niệm, rồi còn bị đánh đập thẳng tay. Ngay sau đó, một bức thư ngỏ gửi Bí thư thành ủy Đinh La Thăng đã được 61 trí thức cùng ký tên, vừa thống thiết vừa cảnh báo với ông Thăng trước hình ảnh chà đạp thẳng chân lên nhân quyền và dân chủ tại một thành phố chưa bao giờ thuộc về Hà Nội.
Vào ngày 17/2/2016 ấy, cái tên Đinh La Thăng đã bị những người dân Sài Gòn réo lên, vừa trách móc hoài nghi vừa công phẫn. Nhưng dù gì, vẫn có những người cảm thông vì tân bí thư thành ủy “chưa đầy 100 ngày”.
Nhưng đến cuộc tưởng niệm 14/3 năm nay thì không thể nói là Bí thư Đinh La Thăng vô can. Với vai trò một lãnh đạo chính trị, ông phải biết, thậm chí biết rất rõ về hành vi công an trấn áp tinh thần phản kháng Trung Quốc có thể mang lại hậu quả phản kháng ghê gớm đến thế nào đối với chế độ mang danh Cộng sản. Và cả với cá nhân ông.
Nhưng trong lúc còn say sưa tuyên truyền mở đường dây nóng “dân nguyện” cho Thành ủy thì Bí thư Thăng lại không hề có động tác nào trả lời bức thư phản kháng ngày 17/2 của 61 trí thức về vi phạm quyền tự do đi lại và tự do hội họp. Đó chính là một sai lầm chính trị – sai lầm đầu tiên đối với người từng phụ trách công tác đoàn, nhưng giờ đây não trạng đã như bị nhiễm không chỉ bệnh nghề nghiệp mà còn là lối suy nghĩ bệnh hoạn “nhìn đâu cũng thấy địch” của ngành công an.