Thứ Năm, ngày 30 tháng 6 năm 2016

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 6 năm 2016

Chuyện ở đám giỗ ông Võ văn Kiệt


14-6-2016
Ông Võ Văn Kiệt. Nguồn: internet
Ông Võ Văn Kiệt. Nguồn: internet
Sáng gã cùng gs Tương Lai, nhà thơ Nguyễn Duy, tiến sĩ Trương Đình Hiển ra Nghĩa trang Thành phố. 8 năm rồi thủ tướng Võ Văn Kiệt ra đi.
Hàng đầu là những ngôi mộ của những lãnh đạo cao cấp của đảng và quốc gia như Nguyễn Văn Linh, Võ Chí Công, Võ Trần Chí… Trên bia mộ vị nào cũng đề rất nhiều chức tước đã kinh qua trong đảng, uỷ viên bộ chính trị, bí thư trung ương. Duy trên bia mộ của ông Võ Văn Kiệt, Mai Chí Thọ, Trần Văn Trà chỉ ghi vỏn vẹn: Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Đại tướng Mai Chí Thọ, Thượng tướng Trần Văn Trà. Đặc biệt hơn là trên bia mộ của ông Kiệt bên cạnh tấm hình của ông còn có tấm hình của bà Trần Kim Anh, người vợ đầu yêu thương của ông đã bị chết mất xác vì bom Mỹ trong chiến tranh. Có lẽ đây là tấm bia mộ lãnh đạo quốc gia VN duy nhất có hình vợ chồng song đôi như vậy.
Thắp nhang cho ông Kiệt xong gã thắp thêm cây nhang cho bà Nguyễn Thị Định. Gã thương bà Định thủ lĩnh đội quân tóc dài, cả cuộc đời vá áo cho lính nhưng chưa một lần được vá áo cho cậu con trai duy nhất, và rồi giữa chiến trường sôi việc nước phải nhận tin con trai chết chỉ vì chuyện chả liên quan tới việc nước.
Nguyễn Duy kể cái suất mộ kia của ông Kiệt ông Kiệt tuyên bố nhường cho nhà văn Nguyễn Khải. Chuyện là thế này, khi nhà văn Nguyễn Khải tác giả của “Đi tìm cái tôi đã mất” mất, Nguyễn Duy đại diện Hội Nhà văn VN lên Thành uỷ TP HCM xin một suất đất để nhà văn yên nghỉ tại Nghĩa trang TP. Người ta trả lời đất chật quá rồi, ông nhà văn không đủ tiêu chuẩn chôn ở đây. Chạy vạy các cửa đều không được, Nguyễn Duy bèn nhớ tới ông Kiệt. Ông Kiệt bảo tiêu chuẩn của nhà văn là tác phẩm chứ đâu phải là chức tước hay cách mạng tiền khởi nghĩa. Ông điện cho ông Ba Đua lúc ấy là phó bí thư Thành uỷ yêu cầu lấy suất của ông chôn ở nghĩa trang TP cho nhà văn Nguyễn Khải. Đương nhiên anh Ba Đua kia đâu dám làm như thế. Và thế là nhà văn Nguyễn Khải đỡ phải ra tận nghĩa trang ở Củ Chi xa xôi để chiêm nghiệm “cái tôi” khi mất thật thì tìm lại bằng cách nào?
Phái đoàn của gã tới nhà Hiếu Dân, con gái ông Kiệt để dự đám giỗ sớm thứ nhì. Sớm nhất là đoàn của tỉnh Vĩnh Long quê hương ông Kiệt do ông bí thư và chủ tịch dẫn đầu. Tại bàn thờ của vợ chồng ông Kiệt có vòng hoa của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, chủ tịch nước Trần Đại Quang, chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân… bên vòng hoa của những người nông dân Nam Bộ.

Thứ Tư, ngày 01 tháng 6 năm 2016

Là thi sĩ

Đón gió đưa trăng chào nước mây
Tìm thơ trong nóng lạnh đêm ngày
Đốt kiếp chuân hiên thành lửa cháy
Có thép ,xung phong trong tỉnh say.

Thứ Ba, ngày 10 tháng 5 năm 2016

Thư gửi ngài Tổng thống nước Mỹ -Barak Obama

ma
Kính thưa Ngài.
Nhóm Bà Đầm Xòe cũng như nhiều người Việt Nam nghĩ rằng, chuyến thăm Việt Nam từ ngày 22 tháng 5 năm 2016 của Ngài là để Ngài thực hiện sứ mệnh của Ngài đối với nước Mỹ trong mưu đồ dàn xếp một trật tự thế giới mà người Mỹ đang cầm đầu. Chúng tôi cùng những người Việt Nam chân chính tôn trọng những quyền đó của Ngài. 
Chúng tôi, trước và nay chỉ mong Ngài Tổng thống nước Mỹ đừng như con lừa để cho Cộng sản Việt Nam xâu mũi và dắc Ngài đi theo cách của họ mà thôi.
Hẳn Ngài chưa quên, sau chiến tranh năm 1975 đến nay, người Mỹ đã liên tục thực hiện nhiều quyết sách đối với Cộng sản Việt Nam. Người Mỹ hy vọng một ngày Cộng sản Việt Nam sẽ sám hối và thức tỉnh làm người bình thường. Đó là: Nước Mỹ không ngừng viện trợ nhân đạo cho Việt Nam, rà phá bom mìn cho Việt Nam, bỏ cấm vận cho Việt Nam, đồng thuận cho Việt Nam vào Tổ chức thương mại thế giới ( WTO), đồng thuận để Việt Nam tham gia Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp quốc, bán vũ khí cho Việt Nam, ký kết hợp tác chiến lược Mỹ -Việt, vân vân, và gần đây đang thúc đẩy giúp Việt Nam ra nhập tổ chức Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP). Thậm chí, Tổng thống Mỹ còn không sợ bẩn ghế Nhà Trắng, hạ mình mời thủ lĩnh Cộng sản Việt Nam là Phan Văn Khải và Nguyễn Phú Trọng ngồi vào ghế của tòa Bạch ốc trong tư thế một nguyên thủ quốc gia. Nước Mỹ đã hạ mình và tốn nhiều của cải để thực hiện hy vọng Việt Nam có bước thay đổi.
Nhưng, đáp lại những thiện chí đó là sự lừa dối nước Mỹ của chính quyền Cộng sản Việt Nam. Những người Cộng sản Việt Nam chưa từng đánh giá đúng giá trị của người Mỹ, nước Mỹ. Họ không ngừng chửi rủa, phê phán và lên án nước Mỹ trong tất cả các vấn đề của nước Mỹ với nước Mỹ và nước Mỹ với thế giới. Chưa bao giờ họ thực sự coi nước Mỹ, người Mỹ là bạn. Miệng họ nói, mong muốn “khép lại quá khứ”, nhưng hành động thì luôn ngược lại. Miệng họ nói “tôn trọng nhân quyền” nhưng hành động thì luôn ngược lại, vân vân. Họ chưa bao giờ có một thái độ trân trọng đúng mức đối với nước Mỹ, người Mỹ. Họ chỉ thực sự coi trọng tiền của của nước Mỹ và tìm mọi thủ đoạn để moi tiền của của nước Mỹ. Họ coi người Mỹ chỉ như những chú cừu và những con bò sữa mà thôi.
Bản chất dối trá, lọc lừa của chính quyền Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ thay đổi. Đó là một sự thật luôn hiện hữu.
Nước Mỹ là một cường quốc dân chủ, một cường quốc kinh tế, một cường quốc an ninh quốc phòng, một cường quốc khoa học kỹ thuật, luôn đứng ở vị thế hàng đầu thế giới, không thể cứ tiếp tục ngu ngơ, tiếp tục hiệp sĩ để cho Cộng sản Việt Nam lừa dụ mãi được. Tiền của người Mỹ làm ra cũng từ mồ hôi nước mắt của những người lao động Mỹ mà có. Nền cộng hòa vững mạnh của nước Mỹ cũng xây nên từ xương máu của nhân dân Mỹ mà có. Nước Mỹ được thế giới tôn trọng cũng là từ mô hôi, nước mắt và máu xương của nhân dân Mỹ đổ ra mà có. Nước Mỹ cũng đã từng vì Việt Nam mà hy sinh tới 58.000 mạng người, hơn 305.000 người bị thương, tiêu tốn hàng chục tỷ đô la để mong xây dựng một nước Việt Nam có tự do, dân chủ. Xương cốt và linh hồn của những người Mỹ đã hy sinh và bị thương này vẫn còn lẩn khuất trên đất nước Việt Nam và ngay trong lòng nước Mỹ.
Tất cả những giúp đỡ, hy vọng từ trước đến nay của người Mỹ đối với Việt Nam mới chỉ làm lợi cho những người cộng sản cầm quyền mà chưa mang lại lợi ích đáng kể nào cho nhân dân Việt Nam.

Thảm họa Biển chết và Quốc hội không bù nhìn



Nguyễn KhắcMai
10-5-2016
Thảm họa môi trường do con người độc địa đã từng xảy ra cả trong thời hiện đại. Nhưng ở đâu còn có một chính quyền “tử tế”, thảm họa ấy có khả năng khắc phục hậu quả tự nhiên cũng như hậu quả kinh tế, nhân sinh, xã hội. Như chuyện Formosa từng gây thảm họa ở nhiều nước, không kể nước Mỹ, họ có chính quyền, luật pháp rõ ràng đầy đủ, đội ngũ trí thức, chuyên gia hùng hậu và một xã hội dân sự tiến bộ, nên Formosa đã bị trị tội. Ngay như Cămpuchia ở cạnh ta, họ cũng bắt Formosa đền bù thiệt hại. Và khả năng khắc phục thảm họa là khả dĩ.
Chính quyền Việt nam, hiện đang đủng đỉnh cố gắng, không “đi đâu mà vội” để điều tra kết luận và cho thi hành vài ba chủ trương có tính chắp vá an thần. Vì thế người dân càng sốt ruột, bất bình, lo lắng, dư luận đang tập trung chú ý vào vấn đề này. Trong khi đó, một chuyện cũng lâu dài, cơ bản, chiến lược còn hơn cả chuyện kết luận Biển chết với những giải pháp tử tế, đàng hoàng, hiệu quả để khắc phục thảm họa này, có vẻ như bị che lấp. Đúng, phải lo chuyện Biển chết, phải lo thảm họa môi trường, phải hành động, phải đấu tranh, phải thúc đẩy dư luận xã hội cũng như thúc đẩy trách nhiệm của chính quyền. Nhưng cũng phải lo đến một chuyện chiến lược liên quan hệ trọng đến chuyện Biển chết.
Tôi muốn nói đến chuyện bầu cử Quốc Hội mới. Quả thật nếu đã có một Quốc hội đúng nghĩa là “Cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất”, có bản lĩnh, có trách nhiệm, không lệ thuộc, không bù nhìn, chắc chắn không tồn tại một “Formosa” bi kịch như vậy (từ chủ trương, quản lý, cơ chế, chính sách…). Tôi dùng chữ bù nhìn có vẻ cay đắng, khó nghe. Nhưng là sự thật. Khi vụ Formosa xảy ra, cá đã chết, ngư dân bốn tỉnh đang khóc than cho số phận của mình, thì Tổng bí thư đến thăm Formosa, ca tụng hết lời và không một mảy may xúc động trước thảm họa của Dân của Nước.

Thứ Năm, ngày 28 tháng 4 năm 2016

Đất nước mình ngộ quá phải không anh

Thạc sĩTrần thị Lam

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

                        Cô giáo Lam (Hà Tĩnh)



Thứ Ba, ngày 26 tháng 4 năm 2016

Xác nhận hay phủ nhận những điều mình viết và ta nên làm gì?

· 


 Bạn hoàn toàn có quyền từ chối hoặc nói không với công an. Hãy bỏ cái lối suy nghĩ : công an luôn luôn đúng, hoặc công an mời là phải đi ra khỏi đầu bạn. Bạn đang trao thêm quyền lực cho công an, bằng việc sợ hãi vô lối.
Thật ra có rất nhiều người hỏi: Tại sao công an không mời người này mà mời người kia!
Câu trả lời đơn giản lắm: nó tuỳ thuộc vào thái độ sống và cách lựa chọn lên tiếng, hành động của bạn trước các vấn đề xã hội.
Điểm vài lý do nhận giấy mời đơn cử nhé: Đi biểu tình chống Trung Quốc, viết bài trên blog (Facebook) thể hiện quan điểm không đồng thuận với chủ trương của đảng CSVN, tham gia các hoạt động ủng hộ tự do, dân chủ (ký tên vào thư kiến nghị, yêu cầu từ chức, mặc áo có các dòng chữ nhạy cảm theo định nghĩa của công an..), chơi với những người bị công an xếp vào dạng "phản động"... 
Điểm chung duy nhất của các lý do này đó là: bạn có hành động bày tỏ sự bất đồng với chính phủ công khai!
Hôm nay tôi sẽ bàn tới vấn đề XÁC NHẬN HAY PHỦ NHẬN NHỮNG ĐIỀU MÌNH VIẾT và TA NÊN LÀM GÌ:
Trước hết phải thừa nhận rằng, ở xã hội Việt Nam ta đang sống, việc bày tỏ quan điểm và thái độ chính trị công khai vẫn còn là chuyện phải cân nhắc và dè dặt với rất nhiều người.
Chung quy cũng vì sợ hãi, từ những câu chuyện bị trả thù, bị đấu tố từ hàng chục năm trước do thế hệ cha ông truyền lại, cho đến việc phải chứng kiến sự lạm quyền, lộng hành của lực lượng công an khi sách nhiễu chỗ ở, công ăn việc làm của những người đi trước khiến nhiều người co mình lại, sống trong cái vỏ bọc an toàn và mặc kệ mọi thứ trôi qua. Nếu trong gia đình có một người phản kháng, theo tôi, áp lực đầu tiên không đến từ công an, mà đến từ chính người thân (bố mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, bà con họ hàng xa gần).
Tận dụng triệt để sự sợ hãi trong lòng mỗi người, lực lượng công an bắt đầu bắn tin nhắc nhở, hù doạ xa gần trước để tạo thành áp lực khiến người phản kháng mệt mỏi.
Vì vậy, việc đầu tiên nên làm là hãy tìm cách để những người thân xung quanh ý thức và hiểu được rằng việc ta là bình thường, đúng đắn, việc công an hù doạ bắn tin là hành vi sai trái, bẩn thỉu. Được người thân hiểu và chia sẻ, bạn sẽ có thêm rất nhiều năng lượng tích cực. Tin tôi đi! Hãy giải quyết bài toán từ chính bản thân ta trước, mọi thứ sẽ rất nhẹ nhàng!